Nửa đêm đói bụng nên phải xin nhờ thằng anh cặp trứng ăn tạm

Nam đứng dậy, bước tới gần, kéo Thư vào góc bếp, nơi ánh đèn không chiếu tới, “Anh nhớ em, nhớ cái lồn ướt át của em nằm trên ghế khám, em không nhớ anh sao?” Anh ta cúi xuống, hôn môi cô, “Chụt chụt,” lưỡi luồn vào mút lưỡi Thư, nhưng môi Thư mím chặt cố ngăn cái lưỡi cuồng nhiệt đó xâm chiếm miệng nàng, tay hắn bóp vú qua áo, ngón tay miết quanh núm vú cứng lên. Thư lưỡng lự, lòng bất an, “Hoàng đi làm rồi, chỉ có mình và con ở nhà, không nên để anh ta vào,” nhưng phép lịch sự khiến cô gật đầu: “Dạ, anh Nam, vào đi, mưa ướt hết rồi, anh ngồi chút cho khô áo.” Nam bước vào, mang theo mùi mưa ẩm và chút hương thuốc sát trùng thoảng lên từ áo blouse, anh ta ngồi xuống sofa, ánh mắt không rời khỏi Thư làm cơ thể nàng bất giác rùng mình, nơi sâu thẳm giữa hai chân râm ran dân lên một cảm giác khó diễn tả. Thư rên nhỏ:
“Ư… anh… đừng mà…”
“Em không muốn đâu, anh dừng lại đi…”
Nhưng cơ thể phản bội, chân cô run không đẩy anh ta ra, hơi thở dồn dập. Thư lưỡng lự, lòng bất an, “Hoàng đi làm rồi, chỉ có mình và con ở nhà, không nên để anh ta vào,” nhưng phép lịch sự khiến cô gật đầu: “Dạ, anh Nam, vào đi, mưa ướt hết rồi, anh ngồi chút cho khô áo.” Nam bước vào, mang theo mùi mưa ẩm và chút hương thuốc sát trùng thoảng lên từ áo blouse, anh ta ngồi xuống sofa, ánh mắt không rời khỏi Thư làm cơ thể nàng bất giác rùng mình, nơi sâu thẳm giữa hai chân râm ran dân lên một